SỰ ĐỔI THAY LẠ LÙNG

Cha mẹ nó ly hôn, phải chăng đó là sự giải thoát cho cả hai trong lúc này, bởi không ngày nào họ không ẩu đả nhau, hàng xóm cũng đã quá mệt vì sự ồn ào phiền phức của họ.

Những buổi chiều đi làm về mệt mỏi, cần nghỉ ngơi một chút, cha mẹ nó lại to tiếng ầm ầm. Mới sáng mở mắt, cha mẹ nó đã thượng cẳng tay hạ cẳng chân. Bị cha nó ra nắm đấm, mẹ nó chẳng vừa, cũng đánh cha nó què giò, hay gãy răng, đại loại là vơ được cái gì, mẹ nó xáng vô chồng, rồi chạy đi, gọi hàng xóm hay có khi thẳng lên công an để cầu xin giải cứu. Cha nó bị công an gọi nhiều lần vì tội vũ phu, bạo hành vợ. Nội tình trong cuộc, chỉ có cha mẹ nó rõ nhất, căn cớ vợ chồng nặng nhẹ nhau, chỉ tội cho nó – đứa con trai niên thiếu, nó tủi thân, xấu hổ vì cha mẹ mình, trở nên mặc cảm với bạn bè và lầm lì với cha mẹ. Nó học giỏi, thân hình cao lớn, là đứa con rất ngoan mà bất kì cha mẹ nào cũng mong muốn. Thế nhưng, năm học lớp 10 này, nó chẳng thiết tha học hành nữa, thường đóng cửa phòng, nhốt mình, không ăn không uống, không giao tiếp với bất kì ai. Chỉ có bà nội trong nhà, là nó chịu nghe để bà dỗ nó đi học, dỗ nó ăn uống hay đi ra ngoài với bà. Nó thương nội, nội cũng cô đơn như nó trong căn nhà này, cha mẹ thì mỗi người mỗi việc, họ làm ra tiền và hưởng thụ cho riêng mỗi người một cuộc sống. Cũng có lẽ cả cha và mẹ nó đều quên sự tồn tại của nó trong cuộc đời này, hay họ coi nó là gánh nặng, là người cản trở để họ không được sống như ý của mình. Thì từ nay, họ chẳng đã như ý sao, đã ly hôn rồi, nó thì sống với nội, không sống với cha, cũng chẳng ở với mẹ, cha mẹ nó cũng khỏi tranh giành con khi phải ra tòa. Bà nội năm nay đã 68 tuổi, cũng còn khỏe để bán quán nước trước nhà, nên thi thoảng nó ra phụ trông quán cho nội, còn bà nội thì cơm nước cho nó mỗi ngày. Bà nội mặc kệ những ồn ào của vợ chồng con trai, bởi vì bà đã quá mệt mỏi, tụi nó chửi bới nhau, hay choảng nhau, hay ly dị, cũng thế mà thôi, bởi vì cả con trai và con dâu từ lâu cũng đã coi bà như không tồn tại. Căn nhà này của bà, bà và cháu trai ở tầng 1, vợ chồng nó chia vách ngăn và ở tầng 2, cầu thang phía ngoài nhà, nên chẳng ai liên lụy gì ai. Sắp tới, sau khi ly hôn, mẹ nó về nhà ngoại sống, tài sản cũng chẳng có gì chia chát. Đường ai nấy đi, nhẹ gánh, nhẹ lòng.

Trong khu phố này, hai bà cháu thường qua lại nhà thím Minh, thím Minh cũng mẹ góa con côi, làm công nhân xưởng may nuôi hai con ăn học. Thế nhưng, khác với gia đình nó quá ồn ào, ba mẹ con thím Minh lại sống hòa thuận vui vẻ, mẹ mẹ con con ngọt ngào. Đứa con gái đầu của thím Minh tên Thắm, học lớp 12, cùng trường với nó, còn em trai thì lớp 4. Thỉnh thoảng, nó hay đi nhờ xe chị Thắm để đến trường. Chị Thắm bị tật ở chân, nhưng chị rất khỏe, học giỏi và rất vui vẻ, chị không hề mặc cảm với cái chân tật của mình; khác với nó đẹp trai, khỏe mạnh nhưng luôn tự ti và mặc cảm của nó. Bà nội khá thân thiết với thím Minh, sáng ra đã tám chuyện, tối còn hay sang nhà thím Minh xem tivi hay cùng ra công viên đi bộ, tập thể dục. Những hôm thím Minh tăng ca thì bà nội đi chợ giúp để chị Thắm đi học về nấu cơm cho em trai ăn. Ngược lại, thím Minh thường chở giúp bà nội đi bệnh viện nhận thuốc hay đi đâu tiện đường. Nói chung, bà nội và cả nó rất quý mến thím Minh, thím cũng thương bà nội tuổi già nhưng còn phải buôn bán nuôi cháu, chẳng nhờ vả gì con trai, con dâu được. Thím thường nói, mỗi người mỗi cảnh, tình người nương nhau mà sống mới là điều đáng quý.

Hôm ấy là một buổi chiều Chúa nhật, góc phố nhà nó bỗng trở nên rộn ràng, có một nhóm phụ nữ lạ hoắc đến thăm. Họ giới thiệu là nhóm phụ nữ Tin Lành ở nhà thờ đến để làm chứng, phát Kinh Thánh cho mọi người, nếu ai bằng lòng tin Chúa Giê-xu thì sẽ được cứu rỗi linh hồn. Thím Minh khéo léo từ chối không muốn nghe, vì thím nói gia đình ông bà thờ Phật từ nhỏ, thím không đi chùa nhưng đến ngày vẫn ăn chay. Dĩ nhiên, bà nội nghe theo thím Minh, cũng chẳng niềm nở gì với nhóm phụ nữ kia, dù họ đang là khách ngồi ở quán nước của bà. Nhưng thật kì lạ, cha nó ở đâu ghé lại, ngồi đáp chuyện xã giao với họ. Ông còn nhận lời mời của nhóm phụ nữ, tối đó đến nhà thờ để dự đêm ca nhạc Thánh chia sẻ niềm tin. Bà nội thì thấp thỏm tự nhủ trong lòng, cầu mong cho nó theo đạo gì cũng được, đạo nào cũng là đạo, miễn là nó bớt ăn nhậu, chơi bời để lo cho con trai đang tuổi lớn.

Thật quá lạ lùng, có lẽ điều gì đến cũng phải đến, cha nó tin Chúa ngay trong buổi tối hôm đó. Khi về, ông nói với bà nội rằng, cách đây 13 năm, khi đi làm bên Thái Lan, ông đã nghe biết đến Tin Lành, đã tin Chúa, nhưng rồi khi trở về Việt Nam, cuộc sống bận rộn quá nên quên mất những điều mình đã tin. Bây giờ thi không có lí do gì để cha nó từ chối Chúa thêm một lần nữa. Bà nội nghe cha nó nói, mừng rỡ vô cùng, vì dù sao từ đây, cha nó cũng là người có đạo, mong sao đời sống ông được thay đổi.

Nhưng rồi, có một chuyện còn lạ lùng hơn cả chuyện cha nó tin Chúa, y như trong truyện cổ tích hay trong một tiểu thuyết nào đó. Cả khu phố của nó toáng lên tin đồn cha nó và thím Minh có tình cảm với nhau. Lý do là do hai nhà sát cạnh nhau, chị Thắm con thím Minh đã vô Sài Gòn học đại học, nhà vắng đơn chiếc, có lẽ cũng buồn mà thím Minh dễ xao lòng, còn cha nó, cũng đã ly hôn nửa năm nay, mẹ nó ở ngoại cũng chẳng về thăm nó, hai người như hận nhau nghìn kiếp. Thôi chuyện người lớn, nó chẳng hiểu được, mà sao lòng cứ thấy buồn buồn, nó không muốn thím Minh làm mẹ kế, cả thằng con trai thím Minh nghe chuyện, nó cũng buồn lắm lắm, chỉ có bà nội là mừng ra mặt. Bà nói, hai gia đình về một, chẳng mừng sao, tiện cả đôi nhà. Cha nó trông như trẻ ra, cả thím Minh cũng vậy. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, hai người công khai chở nhau, có lẽ để cả khu phố khỏi mắc công bàn tán, ngược lại, mọi người còn nói họ đẹp đôi.

Tình yêu có một sức mạnh lạ kỳ, thím Minh theo cha nó đi nhóm tối thứ Sáu mỗi tuần. Cha nó cũng thôi nhậu, đi làm về là tập thể dục, rồi ăn cơm của thím Minh nấu. Có lần, thím Minh nói với bà nội rằng, thím sẽ bắt đầu tìm hiểu về đạo Tin Lành và Chúa Giê-xu. Nếu xác định về chung nhà, và anh Sơn (tên cha nó) thật lòng với thím Minh, thím sẽ nói chuyện với hai đứa con và bằng lòng tin Chúa Giê-xu. Thím đã nhìn thấy tình yêu của Chúa Giê-xu qua cuộc đời của anh Minh, cũng như những người anh em mà thím gặp ở ban Tráng niên. Tin Lành không chỉ là tôn giáo, Tin Lành là điều gì đó diệu kỳ biển đổi cuộc đời con người cách lạ lùng. Thím không tin Chúa Giê-xu là có thật cho đến khi thím nhìn thấy sự thay đổi ở cha nó, cũng như tiếp xúc với những người anh em trong nhà thờ.

Những ngày sau đó, cha nó và thím Minh vô cùng thân thiết, cuộc sống của cha nó như được hồi sinh, líu lo hát, nấu ăn cho nó và nội. Buổi sáng, trước khi đi làm, ông còn phụ nội bưng bàn, đẩy xe bán nước, thỉnh thoảng còn cho tiền nó và con trai thím Minh đi xem phim hay đi ăn vặt. Nói chung, mọi người nhìn vào, so với gần một năm trước đây và bây giờ, nhà nó đã yên bình hơn rất nhiều, bà nội cũng vui hơn, khu phố không còn ồn ào, cả Công an phường cũng không còn phải xuống nhà nó thường xuyên như trước. Chính nó cũng tò mò, ngạc nhiên vì sự thay đổi của cha mình, có phải tình yêu khiến cha nó hạnh phúc? Chắc là không phải, bởi vì nếu cha nó không thay đổi trước khi đến với thím Minh, thím đâu có dại gì mà đến với ba. Nó thầm tự nhủ, rồi thầm buồn rười rượi, phải chi ba tin đạo Tin Lành sớm hơn, phải chi mấy cô phụ nữ trong nhà thờ đến giảng đạo cho ba nó sớm hơn, có lẽ ba mẹ nó sẽ không ly hôn. Nó chậc lưỡi, bùi ngùi rồi thôi mặc kệ. Dù sao cuộc sống của nó và bà nội cũng bình an hơn những ngày trước đây, bản thân nó cũng bớt mặc cảm với bạn bè, như vậy là ổn lắm rồi.

Thấy đứa con trai thím Minh buồn buồn, nó an ủi em rằng, từ nay em có thêm người anh trai, là chính nó, chẳng tốt hơn sao, và nhỡ mai mốt em lớn lên theo chị Thắm vô Sài Gòn học, thì đã có người chăm sóc mẹ, không tốt hơn sao. Đứa con trai tiểu học thì làm sao hiểu chuyện sau này, nhưng mà chị Thắm cũng tôn trọng quyết định của mẹ, nên nó cũng yên lòng một ít.

Những ngày này, mùa đông tràn về thật nhanh, mưa xào xạc cả đêm và cái lạnh cũng len qua từng ô cửa. Một buổi chiều, nó đi học về thì thấy cha mình cặm cụi trang trí cây thông Giáng sinh, được chưng ngay trong nhà nó, ngay dưới bàn thờ gia tiên của bà nội, vậy mà bà nội cũng chẳng ý kiến hay phản đối gì. Nó thắc mắc hỏi bà nội, nhà mình chỉ có cha theo đạo Tin Lành thì cần gì trang trí Giáng sinh. Nhưng bà nội còn nói, nhà mình từ xưa đến giờ quá buồn, thử vui Giáng sinh một năm, sang năm mới nhà cửa có quang quẻ hơn không. Cứ để cha con sống với đức tin của mình, miễn cha của con sống tốt hơn trước đây thì trang trí Giáng sinh trong nhà có gì to tát đâu. Nó thấy là lạ, ngay cả bà nội cũng có điều gì đó thay đổi.

Mà quả thật, nhà nó quá thay đổi, nhưng là một sự thay đổi quá vui mừng, từ những ngày rất buồn và đầy mặc cảm, rất phiền hàng xóm, công an…, bây giờ, như được bước ra khoảng trời khác để đón nhận tình cảm của ba, của thím Minh, và của cả những người bạn thật đáng mến mà cha nó đem tới cho gia đình. Cha nó dẫn mẹ con thím Minh, bà nội và nó đến dự buổi thông công Noel của một chi phái nào đó trong nhà thờ. Cả nội và nó vô cùng ngạc nhiên khi đến với cộng đoàn Tin Lành này, họ hát Thánh ca, đọc Kinh Thánh, cầu nguyện vô cùng vui vẻ và đầm ấm. Bà nội và nó cũng hiểu ý nghĩa lễ Giáng sinh là gì, vì sao sinh nhật một người mà toàn thế giới kỷ niệm, bởi vì người đó là Đức Chúa Trời giáng sinh làm người. Biết bao nhiêu người đã tin nhận Chúa, trong đó có cha nó. Mọi người cũng mời bà nội, hai mẹ con thím Minh và nó tin nhận Chúa và Giáng sinh này cùng đến nhà thờ dự lễ. Giờ sinh hoạt của họ vui vẻ và ấm cúng lắm, nói chung, nó chưa tham gia một nhóm hội nào mà thân tình như buổi nhóm chi phái này.

Thế rồi, mùa Giáng sinh năm nay, mẹ con thím Minh, bà nội và nó cùng đi dự lễ, ngồi ở hàng ghế thân hữu, mọi người ngạc nhiên nhìn cha nó lên hát với ca đoàn trong nhà thờ. Thím Minh đã theo cha nó tin Chúa, đứa con trai thì vẫn không chịu tin, bà nội thì có vẻ rất thích theo đạo nhưng vẫn còn phân vân, còn nó thì cùng phe với con trai thím Minh. Bài hát Giáng sinh sao mà du dương và cảm động: ‘Hát mừng, Chúa Giê-xu vừa ra đời, Ngài đến ban cho niềm hy vọng, cho khắp muôn dân được sống an vui. Nào ta hát mừng, Chúa giáng sinh làm con người, Ngài đến xóa đi mọi lo âu, và Chúa đem tình yêu cho người hôm nay’. Có thật Chúa đến đem hy vọng, an vui và xóa đi mọi lo âu ? Có điều gì hấp dẫn nơi Chúa Giê-xu hơn cả ăn chơi nhậu nhẹt mà cha bỏ tất cả để theo Chúa Giê-xu, điều đó thật quá kì diệu bởi từ khi cha nó tin Chúa, nhà nó bình an, vui vẻ hơn rất nhiều so với trước đây. Nó nhớ mẹ, cũng tại cha có lỗi với mẹ rất nhiều để mẹ không chịu nổi cha. Nó sẽ về thăm ngoại, thăm mẹ, kể cho mẹ nghe những thay đổi của cha nó, của cuộc sống bà cháu nó từ khi cha tin Chúa. Chỉ mong sao tình yêu của Chúa, tình yêu của cha và thím Minh đem lại một cuộc sống bình an cho nội và nó.

Mùa đông rồi sẽ qua, mùa xuân sẽ trở về trong nắng ấm, trong hy vọng và hồi sinh. Nó vừa hy vọng, lại vừa sợ hãi điều gì như một nỗi sợ hãi vô hình ám ảnh của ký ức. Nhìn lên bầu trời mùa đông, những đám mây u ám bủa về dày đặc, lòng nó chùng xuống một nỗi cô đơn không tả. Nghĩ lại những tháng ngày qua, nó thèm có được những phút giây ấm áp trong tình yêu gia đình. Liệu rằng Chúa Giê-xu có yêu nó không, nó cũng đang muốn…

Lưu Ly

The post SỰ ĐỔI THAY LẠ LÙNG appeared first on Hội Thánh Tin Lành Việt Nam.

Comments are closed.